Phúc Âm: 5 Khi Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin:
6 "Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm."
7 Người nói: "Chính tôi sẽ đến chữa nó." Viên đại đội trưởng đáp:
8 "Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.
9
Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền
tôi. Tôi bảo người này: "Đi! ", là nó đi, bảo người kia: "Đến! ", là nó
đến, và bảo người nô lệ của tôi: "Làm cái này! ", là nó làm."
10
Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng:
"Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin
như thế.
11
Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến
dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét